Hiển thị các bài đăng có nhãn ghedacongvien. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ghedacongvien. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 29 tháng 7, 2017

Nhiều ghế đá bị đập phá trên sông Cổ Chiên

Mới đây trên đoạn bờ kè sông Cổ Chiên đoạn từ cầu Mỹ Thuận đến đường giao thông khu du lịch sinh thái xã Tân Ngãi có một số ghế đá đã bị các đối tượng xấu đập phá.

Kẻ xấu đã đập phá tan nát ghế đá trên bờ kè

Đây là những chiếc ghế đá được chính quyền và doanh nghiệp trang bị cho người dân có chỗ ngồi thư giãn, nghỉ ngơi sau khi đi ngắm cảnh hoặc tập thể dục. Thế nhưng một số đối tượng manh động côn đồ đập phá không thương tiếc.

Nhìn những chiếc ghế đá bị gãy chân, đứt lìa thân, trơ sắt, thậm chí chỉ còn là một đống bê tông vụn khiến nhiều người dân rất bức xúc, làm xấu hình ảnh của địa phương.

Ghế đá tuy được làm bằng cát, xi măng và sắt thép 6, sau khi hoàn thiện được đánh bóng rất đẹp nhưng cần được bảo quản trong khi sử dụng thì mới bền lâu. Thỉnh thoảng ghế đá cần được vệ sinh để giữ được độ sáng bóng của đá được bền lâu. Đồng thời cũng sẽ dễ dàng làm sạch các vết bẩn bám trên bề mặt đá. Khi vệ sinh nên dùng khăn mềm lau chùi để tránh làm trầy xước. Nếu mặt bàn ghế có xuất hiện vết ố thì nên dùng dung dịch tẩy chuyên dụng để làm sạch. Không nên dùng loại có nồng độ tẩy mạnh sẽ làm ảnh hưởng đến chất lượng của bàn ghế đá.
Ghế đá công viên luôn mang lại tiện ích cho người dân
Hành vi phá hoại ghế đá ở bờ kè sông Cổ Chiên không những gây mất mỹ quan đô thị mà còn gây nguy hiểm cho người đi đường. Ngành chức năng, địa phương có biện pháp quản lý tốt hơn. Cần xử lý nghiêm hành vi phá hoại tài sản công.

Cần mua bàn ghế đá giá rẻ? Hãy gọi ngay số 090 180 5000 gặp Ms Vi hoặc gửi mail báo giá theo địa chỉ: gheda9999@gmail.com. Cơ sở gheda.com.vn chuyên cung cấp các loại bàn ghế đá chất lượng cao, miễn phí in logo ,vận chuyển tận nơi và bảo hành 12 tháng. Rất hân hạnh được phục vụ quý khách.

Thứ Hai, 12 tháng 6, 2017

Ghế đá công viên ở Hà Nội

Ghế đá công viên ra đời thay thế cho các loại ghế vườn hoa thời Pháp thuộc. Chẳng hiểu vì sao những chiếc ghế bằng bê tông đúc sẵn thời Pháp thuộc với cách tạo dáng mềm mại quý phái và chắc chắn như thế lại bị thay bằng những chiếc ghế đá granito không tựa lưng. Nó chỉ hơn hòn đá ở chỗ có hai chân cắm xuống đất. Nhưng lại kém hòn đá ở chỗ không bền vững. Đổ vỡ sứt mẻ rất nhiều. Khó lòng cùng một lúc nhìn thấy ba chiếc ghế lành lặn. Chiếc ghế có chiều dài chỉ đủ cho hai người ngồi. Lũ trẻ đi chơi thường biến nó thành cái bàn và ngồi quây quần xung quanh. Muối ớt, táo xanh, sấu dầm, me chua bày cả lên ghế. Chấm mút xuýt xoa. Lúc ấy trai gái yêu nhau cũng chỉ có duy nhất ghế đá để ngồi bên nhau say đắm. Trai thanh gái lịch vào công viên ngồi tình tự trên ghế đá đã trở thành một hình mẫu lý tưởng cho dòng tranh Bờ Hồ. Bao giờ tranh ấy cũng phải có vài cây dừa soi bóng nước tượng trưng cho ý chí thống nhất non sông. Và đôi trai gái ngồi trên ghế đá ven hồ quàng tay nhau hạnh phúc. Là mơ ước thế thôi chứ ngày đó cũng chưa ai dám âu yếm nhau đến mức ấy ở ngay Bờ Hồ.


Ghế đá công viên

Ghế đá công viên vài năm qua đã có nhiều tiến bộ. Thêm được cái tựa lưng và hình thức cũng đỡ đi phần cục mịch thực dụng. Nhiều công ty nhà nước và tư nhân thỉnh thoảng tặng cho công viên những chiếc ghế mới. Một cách quảng cáo cho doanh nghiệp của mình và cũng là xã hội hóa một công việc ít được quan tâm. Nhưng những dòng quảng cáo trên ghế thường không đủ khiêm nhường khiến người ta phải cân nhắc mỗi khi chọn nó làm chỗ nghỉ chân. Thừa ghế nhưng vẫn ít ai ngồi là thế!.
Giờ thì hãn hữu mới thấy vài cặp đôi tình tự trên ghế đá công viên. Nó chẳng kín đáo và sạch sẽ như nhà nghỉ. Thậm chí cũng không nhiều bằng. Ghế đá công viên phần lớn phục vụ các cụ già tập thể dục buổi sáng. Cụ nào cẩn thận thường mang theo tấm ni lông trải lên ghế rồi mới mời bạn già ngồi lên. Đám trẻ lang thang cơ nhỡ thường chọn ghế đá tụ tập chơi bời lêu lổng. Rất hiếm ai đủ can đảm để cho con cháu mình ngồi lẫn vào đám ấy. Vài chiếc ghế đôi khi trở thành quán nước lưu động ở những nơi vắng bóng đội trật tự. Đổ nước cặn, vứt vỏ thuốc lá, nhằn hạt hướng dương cứ như bãi rác công cộng.
tag: ghe da, ghế đá sân vườn, ghế đá trường học, ghế đá giá rẻ, ghế đá sài gòn

Thứ Bảy, 10 tháng 6, 2017

Câu chuyện ghế đá nhân văn


Mấy năm trước, nghệ sĩ Nguyễn Kim Hoàng (Hoàng Himiko), sau một chuyến đi sáng tác ở châu Âu trở về Sài Gòn có một nỗi muộn phiền rằng: ở xứ người, trên mỗi đường phố đều đặt rất nhiều ghế dành cho khách bộ hành, còn ở Sài Gòn thì kiếm ghế đỏ hoe con mắt.

Quả thật như vậy. Nếu bạn đang ở trong trạng huống như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: mệt quá đôi chân này, tìm đến chiếc ghế đá nghỉ ngơi, thì thật khó lòng tìm thấy ở giữa hè phố Sài Gòn.

Ghế đá công viên thì đã là một hình ảnh quá quen thuộc rồi. Nhưng sao không là “ghế đá công viên, dời ra hè phố”? Có lẽ không chỉ Hoàng Hikimo thắc mắc điều này. Tuy nhiên, có một thực tế mà ai cũng thấy là, ở nhiều nơi vỉa hè còn không chừa một chút cho người đi bộ, thì lấy đâu mà đặt ghế. Lại có quan niệm đặt ghế trên vỉa hè sẽ… dung túng cho tội phạm và tệ nạn xã hội (?!) Thế là, vì thiếu vắng những chiếc ghế nơi hè phố, chúng ta đã mất đi biết bao cơ hội để ngồi với con đường, hàng cây, bè bạn…

Song điều mà mình cảm thấy được an ủi là ở những khu đô thị mới, như Phú Mỹ Hưng thì ghế đá đặt ở hè phố rất nhiều. Không chỉ là những buổi chiều, mà mỗi trưa, mỗi sáng, trên ghế đá đều có người ngồi nghỉ chân, người ngồi hóng gió, người ngồi trú nắng. Mình thực sự rất thích những hàng ghế đá đặt trong những con phố ở Phú Mỹ Hưng.

Nhưng trong buổi chiều nay, mình đến với Phú Mỹ Hưng vì một câu chuyện khác. Mình tạm gọi đó là câu chuyện “Ghế đá nhân văn”. Ghế đá nhân văn là sao? Nếu gọi ghế đá là nhân văn thì ghế nào lại không nhân văn? Biết vậy. Nhưng câu chuyện những chiếc ghế đá này hơi khác một chút: trên mỗi ghế đá đều có ghi một câu danh ngôn nổi tiếng thế giới. Người chủ doanh nghiệp đặt ghế đá này cho biết, ý tưởng ghế đá danh ngôn tình cờ nảy ra khi anh đi tặng ghế đá cho một khu chung cư. Khi đứng nhìn hàng ghế, anh trộm nghĩ, với những chiếc ghế đá (dù có in thương hiệu công ty) thì nó cũng chỉ là ghế đá bình thường. Tại sao mình không cho in danh ngôn trên đó? Nghĩ rồi làm thử nghiệm. Khi đặt ghế đá danh ngôn, chiều nào anh cũng ra phố đứng … trộm nhìn người ngồi ghế đá. Anh thấy nhiều người ngồi đọc danh ngôn, thấy cả người đang đi bộ chợt đứng lại lẩm nhẩm, suy tư hay mỉm cười bâng quơ. Thấy thú vị, thế là làm luôn 1000 ghế đá danh ngôn đặt ra hè phố.

Nhưng tại sao lại là danh ngôn? Người giám đốc trẻ tuổi kia cho biết: “Danh ngôn là sự chắt lọc trí tuệ, tâm hồn hầu như của toàn nhân loại. Nó là những câu nói… ghim vào đầu, thấm vào tim. Có những thời điểm bạn sẽ thấy câu nói đó vô vị, không thực tế, nhưng vào một thời điểm khác, bạn lại thấy nó cực kỳ hay, thậm chí như mở đường, hay phao cứu sinh đời bạn”. Suy nghĩ đó, có lẽ được sự chia sẻ của nhiều người. Mình cũng nghĩ như vậy. Rồi mình lang thang hè phố… đọc danh ngôn. Mình thấy có những câu thật hay: Dẫu mùa Đông có dài bao lâu, chắc chắn mùa Xuân sẽ tiếp nối(Proverb); Đừng sống theo điều ta ước muốn, hãy sống theo điều ta có thể (ngạn ngữ Nhật) Một ngàn chiếc ghế đá, một ngàn câu danh ngôn, không trùng lặp lại. Đó là tâm huyết của người đặt ghế đá ra hè phố.

Nhưng thực sự thì mình thích câu nói này của vị giám đốc còn hơn là ghế đá danh ngôn: “Đây chỉ là một ví dụ về những việc làm cho cộng đồng, nếu như chúng ta thực sự nghĩ đến cộng đồng”.

Viết đến đây, có lẽ sẽ có bạn đọc thắc mắc vị giám đốc kia là ai? Còn mình thì nghĩ, có lẽ cũng nên bật mí một chút, bởi không khéo sẽ mang tiếng là viết bài PR doanh nghiệp (!) Người giám đốc trẻ kia, chính là người con trai út của nhà văn Nguyễn Khải: Nguyễn Khải Hoàn - ông chủ của Khải Hoàn Land.
tag: ghe da, ghế đá sân vườn








Mua nước uống mới được ngồi ghế đá ở công viên

Thời gian qua, tại Công viên Thắng Lợi (cặp rạch Tây Ninh, thuộc phường 1, thành phố Tây Ninh) xảy ra tình trạng những người bán hàng rong “bắt nạt” người dân khi họ đến công viên dạo chơi vào buổi tối.

Theo lời anh Tuấn (người dân ngụ ở phường 2, thành phố Tây Ninh), cách đây vài ngày, khoảng 22 giờ anh cùng vài người bạn đến công viên chơi. Khi vừa đến ghế đá đặt bên trong công viên dự định ngồi hóng mát thì có người đến chào mời mua nước uống. Do không có nhu cầu nên anh Tuấn từ chối thì bị người này lớn tiếng, chửi bới, xúc phạm, bảo anh Tuấn “không uống nước thì đừng ngồi ghế đá ở công viên”.



Ông Lương Anh Dũng – Đội trưởng Đội quản lý đô thị thành phố Tây Ninh cho biết, qua nắm thông tin phản ánh của người dân, đội đã tiến hành xác minh và khẳng định có tình trạng trên xảy ra. Ngay sau đó, Đội đã tiến hành kiểm tra trong công viên, tạm giữ một số bàn ghế của những người bán hàng rong bên trong và bàn giao cho UBND phường 1 xử lý.

Ông Dũng cho biết thêm, việc bán hàng rong trong công viên là không được phép. Tuy nhiên, những người bán hàng rong luôn canh chừng, khi nào không có lực lượng quản lý đô thị tại đây thì họ mới bày bàn ghế đá ra buôn bán. Nếu phát hiện có quản lý đô thị kiểm tra, họ lại dẹp hết đồ đạc. Sắp tới, Đội quản lý đô thị sẽ tăng cường công tác kiểm tra, xử lý kịp thời tình trạng bán hàng rong trong công viên Thắng Lợi.

Theo ông Dũng, khó khăn hiện nay là, hàng đêm, khi hết thời gian tuần tra giữ gìn trật tự đô thị vào khoảng 21 giờ thì lực lượng quản lý đô thị ra về, những người bán hàng rong mới mang hàng ra bày bán trong Công viên Thắng Lợi.

Thứ Năm, 8 tháng 6, 2017

Chuyện cô gái ngồi trên ghế đá của Khuê Việt Trường

Nhiều khi tôi dừng lại ở công viên, để ngồi lại trên những chiếc ghế đá thiết kế khá đẹp như trong các phim truyện Hàn Quốc, để tận hưởng giây phút riêng tư của mình. Đôi khi tôi võ đoán rằng ông Giám đốc Công ty cây xanh ở đây phải biết làm thơ cho nên ông đã thiết kế một công viên rất đẹp, đến độ tôi vốn hay lướt qua những nơi chốn đó, cũng bất chợt dừng lại ghé vào. Để rồi với tôi, thỉnh thoảng vào công viên để tận hưởng mùi của hoa cỏ, nghe sóng biển mang vào mùi biển cả, ngắm nhìn những người xa lạ lướt qua mình đã trở thành điều vô cùng thú vị.
Thỉnh thoảng, có những người bán hàng rong vào công viên. Có lẽ ở nơi này là nơi buôn bán dễ nhất, dù những món mua bán ấy chẳng cần cho những người cần một khoảng không gian riêng tư để tâm sự, hay thả lòng mình trôi mênh mang với biển vỗ trùng trùng trước mặt. Cô bé bán mấy tấm ảnh phong cảnh cứ ngồi lì bên chiếc ghế đá có cặp tình nhân đang thề ước trăm năm: “Cô chú mua giùm cháu”. Muốn cho cô bé đi bắt buộc phải mua cái gì đó. Rồi anh chàng bán các cuốn sách bói toán, chuyện tình danh nhân hay mấy cuốn sách do các nhà sách thải ra bán giá rẻ vì để lâu chẳng ai mua. Vui nhất là khi những đôi vợ chồng sắp cưới chọn công viên để chụp ảnh kỷ niệm ngày cưới của mình. Chiếc xe đạp thể thao của tôi vẫn thường được họ mượn để làm nền cho cảnh chú rể chở cô dâu đi trên con đường nhỏ dọc biển.
Cho đến một ngày, tôi bất ngờ nhìn thấy cô gái đó. Một cô gái rất xinh, mái tóc cắt vừa vai. Cô gái ấy ngồi một mình trong không gian đang ồn ào của công viên biển. Nhưng kệ tiếng la hét của lũ trẻ con đang đùa giỡn với những trò chơi của mình, kệ luôn cả đủ tiếng mời chào: “Chị mua giùm em lon đậu”; “Chị ơi, có mua xoài mua ổi gì không?”... Cô gái ngồi với cuốn sách trên tay, say mê đọc những diễn biến của câu chuyện tình nào đó.
Tôi chọn một góc xa vừa tầm để quan sát người đẹp vừa phát hiện ra. Chắc chắn cô gái không phải là người ở thành phố này, có khả năng là cô đi du lịch. Vì dọc ven biển là cả một hệ thống khách sạn được xây dựng lên để phục vụ du khách, và rất nhiều du khách vẫn thường chọn bãi biển để thư giãn trong những ngày rong chơi ở thành phố này.
Ngày thứ nhất, rồi ngày thứ hai cho đến ngày thứ năm vẫn chiếc ghế đá đó, khi tôi ra công viên thì đã thấy cô gái ngồi chăm chú đọc sách. Mỗi ngày cô mặc một sắc áo, nói chung là tất cả những chiếc áo của cô gái mặc đều rất đẹp. Tôi suy nghĩ cách để làm quen cô gái, bởi tôi sợ đến một ngày cô gái ấy sẽ biến mất khỏi công viên. Cho nên hôm đó tôi quyết tâm ở lại để đi theo cô gái xinh đẹp bằng được. Để tránh bị bạn bè gọi, tôi đã tắt điện thoại di động của mình.
Tôi để xe đạp ở nhà, cưỡi chiếc xe máy với tư thế sẵn sàng rồ ga phóng theo sau cô gái. Tôi kiên trì đợi như thể đang có một cuộc hẹn hò quan trọng. Nắng chiều bắt đầu nhạt nhòa thì cô gái rời chiếc ghế đá. Tôi đã vội lên chiếc xe máy của mình để phóng theo sau cô gái khi cô rời khỏi công viên. Chiếc taxi ven đường đón cô lên xe. Tôi phóng theo sau giống như một thám tử đang truy tìm dấu vết của một thủ phạm. Nhưng khi xe taxi vừa đi được một đoạn thì chiếc xe máy của tôi bị xẹp lốp giống như định mệnh đã an bài. Chiếc taxi mất hút trong tầm mắt của tôi.
Ngày hôm sau, vẫn kịch bản cũ, tôi nhất định phải tìm ra chỗ ở của cô gái, dù tôi không biết tìm ra được rồi tôi sẽ giải quyết như thế nào? Nhưng cuộc sống có quá nhiều điều không ai giải thích được. Cũng như tôi, bao quanh có bao nhiêu bạn cùng trường, đồng nghiệp… mà trong lòng vẫn rỗng không. Cho đến khi gặp cô gái ngồi đọc sách ở công viên đó thì lòng có một thôi thúc tìm gặp. Tuy nhiên, qua bốn lần đuổi theo chiếc taxi chở cô gái ngồi đọc sách ở công viên của tôi đều bị thất bại, vì những lý do chẳng đâu vào đâu như bị công an thổi còi vì quên đội mũ bảo hiểm, lần sau lại càng vô duyên hơn nữa là chiếc xe máy của tôi hết xăng.
Sau những lần đó, tôi không còn thấy cô gái ngồi ở ghế đá công viên. Tình yêu của tôi lạc vào đám đông như đã xuất hiện. Còn tôi thì mù tịt về tên tuổi, địa chỉ của cô gái đó. Ngay cả trong lòng thành phố tôi đang ở có tới bốn trăm ngàn dân, việc gặp nhau đã khó, huống chi một người con gái xa lạ thoáng gặp dăm ngày trong những buổi chiều ở công viên. Tôi chỉ còn lưu lại một số tấm ảnh của cô gái đó bằng cách chụp lén, nhưng ở cự ly xa cho nên không rõ lắm. Tuy nhiên, như thế cũng đủ làm tôi hạnh phúc.
Cuộc sống giống như nước từ dòng sông mải mê trôi ra biển. Nước cứ trôi không mỏi mệt, nước mang biết bao nhiêu kỷ niệm của đời người cuộn trôi về những bao la. Cô gái ngồi đọc truyện ở công viên ngày đó đã biến mất trong một chuyến taxi lao trên đường phố đã là ký ức. Nhưng lạ cho tôi chưa, tôi vẫn sững sờ khi tình cờ bắt gặp ở đâu đó một dáng quen như cô gái ngồi đọc sách ở công viên xanh màu cỏ. Cũng đã bao nhiêu lần tôi đuổi theo những cô gái đi trên phố, để rồi phải chùng chân lại và trong lòng òa lên sự thất vọng.
Tối hôm đó thành phố trở lạnh. Mọi người đều xúng xính trong những chiếc áo khoác xinh đẹp, lấy cớ đi ra đường để tận hưởng sự rộn ràng của đời sống, tôi được mời tới dự một buổi tiệc hóa trang.
Tôi tới trễ, vì đoạn đường khá xa, lại liên tục kẹt xe. Khi tôi bước vào trong căn phòng kín mít, ánh đèn nhấp nháy liên tục trộn lẫn với âm thanh của nhạc, của mùi nước hoa, mùi rượu và nhiều thứ mùi khác thì đã có khá đông người, tôi chọn ngay tại phòng gởi đồ một chiếc mặt nạ hiệp sĩ với chiếc áo choàng, rồi trộn mình vào không gian đó.
 Nhạc trỗi lên một điệu cuồng loạn. Mọi người cứ bước ra nhún nhảy theo cách của mình, không cần phải biết những bước chân của mình có ăn khớp với điệu nhạc không. Tôi len vào trong một góc trống, ở đó là sự tĩnh lặng như dành riêng cho người thích giấu mình. Rồi một điệu valse trổi lên, bản nhạc Danube Xanh của “ông vua của điệu valse” Johann Strauss làm cho lòng người rạo rực: “Một dòng xanh xanh, một dòng tràn mông mênh. Một dòng nồng ý biếc, một dòng sầu mấy kiếp. Một dòng trời xao xuyến, một dòng tình thương mến. Một dòng còn quyến luyến, một dòng nhớ. Quay về miền đời lúc mơ huyền”.
Tôi không chú ý đến cô gái ngồi gần mình. Bởi đèn mờ, khói mờ và cô đang đeo chiếc mặt nạ của một mụ phù thủy. Bởi tôi rất ghét phù thủy.
  - Anh, nhảy với em điệu này nhé.
Nhưng dẫu có ghét những mụ phù thủy, tôi cũng đứng lên, cùng cô phù thủy ra sàn nhảy. Nhạc cứ trôi, và tôi chưa bao giờ cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng đến thế. Bàn tay cô gái mềm, ngay cả khi tay chạm vào vòng lưng cô gái, tôi có cảm giác như đang chạm vào mây trời.
Nhạc ngưng. Tôi và cô gái trở lại bàn. Tôi hỏi: “Em đi một mình hay đi với ai?” Cô gái cười: “Một mình.”
Trong mờ mờ của sàn nhảy đó, trong mờ mờ của chiếc mặt nạ đó, tôi chợt nhận ra một điều gì. Cô gái gỡ chiếc mặt nạ phù thủy xuống. Một gương mặt thanh tú hiện ra. Không ai khác, chính là cô gái ngồi đọc sách ở công viên.
 Tú - cô gái đó nói: “Em nhận ra anh chàng hay theo dõi em ở công viên”.
Tôi đưa tay mời Tú tiếp tục nhảy một điệu slow. Tú bảo: “ Giá như anh tới ghế đá em ngồi thì ta đã gặp nhau sớm hơn”.
Chiếc ghế đá đó, ở một góc nhỏ Tú có ghi tên và số phone của mình.
Nhưng dù sao thì định mệnh cũng đã cho tôi gặp lại em.

Thảo cầm viên Sài Gòn - “đặc sản” xanh của thành phố

Với những nét riêng độc đáo, lưu giữ và trưng bày bộ sưu tập động - thực vật quý hiếm, thậm chí cả những loài đứng trước nguy cơ tuyệt chủng cao, đây không chỉ là điểm đến quen thuộc của người dân thành phố mỗi dịp cuối tuần mà còn là địa chỉ bỏ túi của du khách muốn vào đây ngồi ghế đá và cảm nhận một Sài Gòn khác biệt, thoát khỏi những ồn ào náo nhiệt của phố thị, trải nghiệm buổi sáng của thành phố giữa không gian mướt xanh, hay một chiều êm đềm tản bộ dưới những tán cổ thụ rực rỡ nắng.

Với 12 hecta đất hoang phía Đông Bắc rạch Thị Nghè, thảo cầm viên - lúc bấy giờ gọi là “vườn bách thảo” được xây dựng làm nơi nuôi thú và ươm cây, chính thức đi vào hoạt động năm 1865 dưới sự quản lý của vị giám đốc người Pháp đầu tiên, cũng là chuyên viên chăm phụ trách chăm sóc thực vật - ông JB. Louis Pierre, sau đó mở rộng lên đến 20 hecta vào cuối năm. Sang năm 1924, vườn bách thảo sáp nhập thêm 13 hecta phía bờ Bắc rạch Thị Nghè với tên gọi là vườn Cognag; một cây cầu đúc được bắc qua rạch để nối liền hai khu vực hoàn thành năm 1927. Tuy nhiên, sau năm 1954 thảo cầm viên chỉ còn bên mặt này của sông Thị Nghè còn khu bên kia lấp dần nhà cửa và chợ Thị Nghè. 

Tọa lạc giữa trung tâm thành phố với diện tích hiện nay khoảng 17 hecta, tại thảo cầm viên đang chăm sóc hơn 120 loài động vật với số lượng lên đến 1.000 cá thể, trong đó có nhiều loài quý hiếm của Việt Nam và thế giới như báo lửa, vượn má vàng, trĩ sao, vẹt trắng, tê giác, hươu cao cổ, voi châu Á, hổ Đông Dương… và đặc biệt trong năm 2015 qua, thảo cầm viên đã đạt được thành tích ấn tượng khi phối giống thành công giống hổ trắng Bengal - loài động vật đang có nguy cơ tuyệt chủng cao.

Song hành qua những thăng trầm của Sài Gòn, thảo cầm viên không đơn thuần chỉ là thế giới cổ tích của cả người lớn lẫn trẻ nhỏ, một điểm tham quan thú vị đối với người dân và du khách mà hơn hết nơi đây còn là một đặc sản không có đối thủ cạnh tranh, một báu vật xanh của thành phố với những giá trị trường tồn theo thời gian.

tag:  ghe da, ghế đá công viên, ghế đá giả gỗ



Công viên Âu Lạc bị chiếm dụng ghế đá

Chúng tôi đến công viên Âu Lạc, thuộc địa phận phường 4, quận 5 (góc đường Hùng Vương, Trần Phú) vào một buổi sáng và không khó để nhận ra rất nhiều người đang ngồi ghế đá uống cà phê tại đây. Hình ảnh này đã không còn gì xa lạ với nhiều người dân sống xung quanh. Ngoài hai quán nước trên đường Trần Phú thì cũng có hai quán cà phê, thuốc lá “bày binh bố trận” bán ở trong khuôn viên công viên này. Chỗ dựng xe được bố trí ngay cổng ra vào, những khoảng trống còn lại được tận dụng để đặt bàn ghế cho thực khách “nhâm nhi” cà phê, nước giải khát và hút thuốc lá.
Điều đáng nói là tại công viên này có xây dựng một nhà vệ sinh khá sạch đẹp, rộng rãi nhưng chỉ sử dụng được một phòng dành cho nữ. Chúng tôi bước vào xin đi vệ sinh thì được những người “đóng đô” ở đây chỉ sang nhà vệ sinh nữ. Thực chất thì phòng vệ sinh nam đang được sử dụng làm chỗ ở, kho chứa hàng hóa, dụng cụ để bán buôn bán. Ngoài chiếm dụng trọn nhà vệ sinh nam thì những người này còn chiếm cả khoảng trống phía trước để tủ bán thuốc lá, bán nước giải khát. Rồi bàn ghế xếp lung tung… nếu ai vào đây thì cứ ngỡ là quán cà phê chứ không phải công viên. Khi chúng tôi vào chụp hình thì các đối tượng này không cho, thậm chí còn gằn giọng, bà chủ quán này lớn giọng đòi tịch thu máy ảnh của phóng viên. Phải rất vất vả chúng tôi mới có được những bức ảnh về công viên này, đặc biệt nơi nhà vệ sinh.

Những người đang trực tiếp kinh doanh trong công viên Âu Lạc cho biết, họ không lấn chiếm đất của công viên mà phải đấu thầu để được vào đây buôn bán. “Hằng tháng, hằng năm, chúng tôi đều có đóng thuế cho nhà nước đầy đủ”, một hộ dân nói. Còn ông Thái Liên Hà, 50 tuổi, người thường xuyên dẫn con đến công viên này vui chơi cho biết, có một thời gian dài công viên rất phức tạp, xảy ra nhiều tệ nạn xã hội nên giờ đã xuống cấp và đang trong tình trạng khôi phục. Hiện nay, các dịch vụ vui chơi giải trí dành cho người dân rất ít. Tình trạng  bán hàng quán ở đây đã có từ lâu, khoảng chục năm trở lại đây.
Về trường hợp biến nhà vệ sinh nam thành kho, và nhà riêng, chúng tôi cũng đã liên hệ với Công ty TNHH Một thành viên Dịch vụ Công ích quận 5 thì được đại diện đơn vị này cho biết, không có chức năng cung cấp thông tin về vấn đề trên? Chỉ có UBND quận mới có đủ thẩm quyền để giải quyết việc này...

Ghế đá góc công viên

Trong những buổi chiều này, tôi bất chợt nhìn thấy một đôi vợ chồng già. Họ trạc tuổi trên dưới 80. Đôi vợ chồng già dắt tay nhau cùng tản bộ. Họ ríu rít trò truyện như một cặp tình nhân son trẻ. Chồng nói, vợ cười và ngược lại.
Tản bộ được một lúc, đôi vợ chồng già lại dìu nhau đến ngồi trên một chiếc ghế đá góc công viên. Chỉ chiếc ghế đá này thôi, không ở đâu khác.

“Nàng ở Ngõ Chợ, Khâm Thiên, chàng làm công nhân ở ga Hàng Cỏ. Một ngày hai người tình cờ gặp nhau và trao nhau những cái nhìn âu yếm. Mùa đông năm 1946, toàn quốc kháng chiến theo lời hiệu triệu của Bác Hồ. Ở một góc công viên có đôi bạn trẻ ngồi tâm sự trên chiếc ghế đá. Chàng trai ngỏ lời yêu và được cô gái đáp trả bằng những nụ hôn đằm thắm. Ngày mai, chàng trai lên chiến khu. Họ hẹn gặp lại nhau ngày chiến thắng...Tò mò và ngưỡng mộ, tôi tìm cách làm quen với họ rồi trở thành thân quen. Câu chuyện về tình yêu, về cuộc đời của đôi vợ chồng già được chắp nối sau nhiều lần trò chuyện.
Đôi tình nhân trẻ này chính là cô gái ở Ngõ Chợ và chàng công nhân hoả xa. 9 năm sau, chàng trai trở về trong niềm vui chiến thắng. Họ lại gặp nhau tại góc công viên và trên chiếc ghế đá họ lại trao nhau những nụ hôn. Cô gái nói với chàng trai: “Thường ngày em vẫn hay ra góc công viên này và ngồi trên chiếc ghế đá này để nghĩ về anh. Em hằng tin rằng, anh sẽ trở về. Trái tim em mách bảo như vậy!”. Chàng trai ôm siết lấy cô gái và chân thành: “Cảm ơn em đã chờ đợi anh. Niềm tin và sự thuỷ chung của em, anh ghi lòng, tạc dạ…”.
Rồi hai người thành vợ, thành chồng. Những ngày tháng tiếp theo, khó khăn, gian khổ chồng chất cùng đất nước trải qua cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước và thời bao cấp, họ vẫn cùng nhau vượt qua. Thời gian trôi nhanh, họ có con, có cháu, nên ông, nên bà…

Một ngày, bà bảo ông: “Chúng mình đã già, nhà cửa, con cháu đã đề huề, sao ta không trở lại góc công viên xưa nhỉ?”. Ông cười: “Bà thật lãng mạn!”. Từ đó hai người, chiều chiều, lại dắt nhau tản bộ trong công viên. Rồi họ đưa nhau đến và ngồi lên chiếc ghế đá công viên . Ở đó, họ ôn lại những ngày tháng gian khó. Hai vợ chồng già nhìn nhau cùng cười hạnh phúc...”
Bẳng đi một thời gian, tôi không thấy đôi vợ chồng già ra công viên. Linh tính mách bảo tôi, đã có chuyện gì hệ trọng xảy ra với họ. Tôi đã tự trách mình, trong những lần trò chuyện không hỏi thăm địa chỉ của họ để còn đến thăm.
Đầu năm 2016, tôi bất ngờ trông thấy một cụ bà lụ khụ dắt theo một cháu nhỏ. Hai bà cháu đưa nhau về góc công viên và đến ngồi trên chiếc ghế đá. Bà cụ ngồi thở và đưa bàn tay nhăn nheo lau những giọt nước mồ hôi trên mặt. Cô cháu bé bỏng ôm lấy bà...Tôi nhận ra bà và chạy lại. Bà cho biết, ông nhà đã ra đi vĩnh viễn. Bà ra đây để nhớ về ông ngày nào…
Mùa đông 2016, tôi không thấy ai đến góc công viên này. Chiếc ghế đá cũng được thay bằng bức tượng người đàn bà khoả thân. Thi thoảng có đôi trai gái bá vai, bá cổ nhau đi tới với những tiếng cười rúc rích và những nụ hôn trần trụi...Và họ không bao giờ trở lại!./

Ghế đá trường học và ghế đá sân vườn

Hằng năm cứ vào cuối thu là mùa tựu trường. Đây là dịp lý tưởng để các doanh nghiệp hoặc cá nhân tặng ghế đá cho các trường học cũ hoặc trên...